Tuyên bố của nhóm “lão mà chưa an” về luật đặc khu

7
- Quảng Cáo -

Lão Mà Chưa An|

Chính phủ Việt Nam đã trình dự thảo “Luật Đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc” (Luật Đặc khu) để Quốc hội thảo luận và thông qua trong kỳ họp thứ V, Quốc hội khoá XIV, từ ngày 21-5-2018 đến 15-6-2018. Do sự phản đối mạnh mẽ của nhân dân, ngày 11-6-2018 Quốc hội đã quyết định lùi thời gian xem xét thông qua dự án luật này sang kỳ họp thứ VI, dự kiến vào tháng 10-2018.

Ngày 10-7-2018, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, trưởng ban chỉ đạo quốc gia về xây dựng các đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt, đã nói “xin ý kiến rộng rãi nhà khoa học, nhân dân về đặc khu kinh tế”. Cho đến nay chưa rõ việc “xin ý kiến rộng rãi” sẽ diễn ra thế nào.

Theo kế hoạch, Uỷ ban Thường vụ Quốc hội dự kiến họp trong tháng 8-2018 sẽ bàn tiếp về Luật Đặc khu để chuẩn bị cho kỳ họp thứ VI. Báo chí đưa tin đã có một tài liệu phục vụ cho việc tiếp xúc cử tri sau kỳ họp thứ V; tài liệu đó đã nêu một số vấn đề trong dự thảo luật mà người dân phản đối và đưa ra các lập luận bác bỏ những sự phản đối đó, tức là nhằm biện minh cho dự thảo luật. Tuy nhiên, cho đến nay (6-8-2018) các chuyên gia và đông đảo nhân dân tiếp tục phản đối và yêu cầu huỷ dự án luật này.

- Quảng Cáo -

Ngày 4-8-2018 báo chí tường thuật rằng trong phiên họp từ 8-8 đến 13-8-2018 Uỷ ban Thường vụ Quốc hội chưa xem xét luật đặc khu.

Dự luật Đặc khu đã được trình hay sẽ được sửa đổi vẫn phải nhằm đạt mục đích được nêu trong Nghị quyết số 11-NQ/TW ngày 3-6-2017 của Đảng Cộng sản Việt Nam về “xây dựng một số đơn vị hành chính – kinh tế đặc biệt với thể chế vượt trội để tạo cực tăng trưởng và thử nghiệm đổi mới, hoàn thiện tổ chức bộ máy thuộc hệ thống chính trị”.

Chúng tôi phản đối dự luật đặc khu vì một số lý do sau đây:

1) Trong hai mục tiêu nêu trên của Nghị quyết số 11-NQ/TW thì mục tiêu “với quy chế vượt trội để tạo cực tăng trưởng” cho đất nước là không thể đạt được nếu chỉ thực hiện tại vài đặc khu có quy mô dưới cấp tỉnh lớn, như thành phố Hồ Chí Minh, Hà Nội hay Đà Nẵng; còn mục tiêu “thử nghiệm đổi mới, hoàn thiện tổ chức bộ máy thuộc hệ thống chính trị” với “thể chế vượt trội” cũng không thể thực hiện được nếu không có sự thay đổi thể chế chính trị ở tầm quốc gia. Nói cách khác cả hai mục tiêu là bất khả thi nếu không có sự thay đổi thể chế đồng bộ ở cấp quốc gia theo hướng dân chủ, pháp trị và cai quản (governance) tiên tiến. Nếu có sự thay đổi như vậy, tức là biến cả nước thành “đặc khu” (một việc mà chúng tôi hết sức ủng hộ), thì luật về đặc khu chẳng còn ý nghĩa gì.

2) Một mục tiêu khác của dự luật (theo Tờ trình của Chính phủ số 411 cho Quốc hội, tr. 4-5) là “Tạo ra môi trường đầu tư kinh doanh đặc biệt thuận lợi cho khởi nghiệp sáng tạo, nghiên cứu và phát triển (R&D), các ngành khoa học, kỹ thuật, công nghệ mới, công nghệ cao công nghệ sinh học;…” chỉ có thể thực hiện được ở các trung tâm đô thị lớn như Hà Nội, Hồ Chí Minh, Đà Nẵng và Cần Thơ chẳng hạn.

Nhưng hãy xem xét thật nghiêm túc tình hình của các khu công nghệ cao Hoà Lạc (được thành lập từ 1998 và 20 năm sau vẫn chưa đâu ra đâu: đến 2016 chỉ thu hút được 78 dự án với vốn đăng ký 60 ngàn tỷ đồng và nhiều dự án đã không thể triển khai và phải thu hồi giấy phép đầu tư của 17 dự án và nhiều dự án khác đang chậm tiến độ sắp bị thu hồi giấy phép), Khu Công nghệ cao thành phố Hồ Chí Minh (SHTP, thành lập năm 2002) có lẽ “thành công” hơn cả đạt gần 3,4 tỷ USD vốn giải ngân trong 16 năm hoạt động (với 1 tỷ USD của Intel Products và 1 tỷ USD của Nidec, ngoài ra là vốn giải ngân của các công ty khác) và các doanh nghiệp tại SHTP nộp ngân sách năm 2017 gần 118 triệu USD, mức xuất khẩu từ SHTP hơn 10 tỷ USD, nhưng SHTP vẫn chưa được như kỳ vọng sau 16 năm hoạt động.

Đó là chưa kể đến sự èo uột của nhiều khu công nghệ cao ở các nơi khác. Chưa rút kinh nghiệm để cải thiện các khu công nghệ cao như vậy, thì hỏi làm thế nào để thu hút đầu tư công nghệ cao, cho khoa học, kỹ thuật, nghiên cứu & phát triển ở các “đặc khu” xa các trung tâm văn hoá, khoa học kỹ thuật này? Mục tiêu này là hoàn toàn không có cơ sở và không thể khả thi ở các đặc khu đó.

3) Mục tiêu tiếp theo (Tờ trình của Chính phủ số 411 cho Quốc hội, tr.5) là “Từ thực tiễn phát triển của các đơn vị Hành chính Kinh tế Đặc biệt có thể nhân rộng trong cả nước những thể chế, chính sách và mô hình quản lý mới, hiệu lực, hiệu quả” chắc chắn sẽ thất bại vì những phân tích 1) và 2) ở trên.

4) Nền kinh tế Việt Nam đã hội nhập rất sâu (nếu tính bằng tỷ lệ xuất nhập khẩu trên GDP thì Việt Nam thuộc các nước hội nhập sâu nhất) vào nền kinh tế thế giới. Cần cải cách thể chế sâu rộng ở quy mô toàn quốc chứ không phải “thử nghiệm” ở vài “đặc khu nhỏ”, nói cách khác mô hình đặc khu không còn phù hợp với Việt Nam ngày nay.

5) Thế thì tại sao người ta vẫn khăng khăng cố làm các “đặc khu”? Có những dấu hiệu khó chối cãi về sự câu kết giữa các doanh nghiệp cánh hẩu (nhất là các doanh nghiệp bất động sản) và chính quyền hay một số người của chính quyền trong việc đổ xô chia chác đất và các dự án “đón lõng đặc khu” để trục lợi tại Vân Đồn, Phú Quốc và phần nào ở Bắc Vân Phong. Có sự giống nhau khó chối cãi của sự câu kết như vậy khi người ta nhất quyết sáp nhập Hà Tây và vài xã Hoà Bình vào Hà Nội 10 năm trước đây.

6) Tuy dùng từ ngữ rất hào nhoáng (thể chế vượt trội, công nghiệp 4.0, công nghệ cao, vân vân), nói là “Tạo ra môi trường đầu tư kinh doanh đặc biệt thuận lợi” cho “dịch vụ, du lịch nghỉ đưỡng cao cấp, công nghiệp văn hoá, dịch vụ hậu cần cảng biển và sân bay,…” (Tờ trình của Chính phủ số 411 cho Quốc hội, tr. 5) nhưng thực ra chỉ là để hợp thức hoá sự câu kết nêu ở điểm 5) ở trên và sẽ chỉ tập trung chủ yếu vào kinh doanh bất động sản, casino (mà có lẽ là “công nghiệp văn hoá”?), khách sạn, sân bay… đang được hối hả xây dựng để được hưởng các mức ưu đãi đặc biệt.

7) Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc đều là các nơi rất nhạy cảm về an ninh quốc phòng và với việc biến các đặc khu này thành các khu đặc lợi rất có thể tạo khuyến khích cho việc gây ra những nguy cơ khôn lường đối với an ninh quốc gia.

Còn có thể nêu ra các lý do khác cho việc phản đối luật đặc khu.

Vì các lý do nêu trên, chúng tôi yêu cầu:

1) Chính phủ huỷ bỏ, không trình dự luật đặc khu dù dưới dạng đã được trình hay sẽ được sửa đổi (thí dụ bỏ thời hạn thuê đất 99 năm xuống 50 hay 70 năm, bỏ một số quy định quá ưu ái cho “công dân nước có biên giới chung với tỉnh Quảng Ninh”, vân vân);

2) Trong trường hợp Chính phủ vẫn cố ý trình dự luật đặc khu, thì yêu cầu Quốc hội bác bỏ dự luật đặc khu đó./.

- Quảng Cáo -

7 CÁC GÓP Ý

  1. Dang Cau gio chu xin Y Kien cai gi ? Can tien muon Ky lam, nhung dang … Cho thoi ! Tuong lai tui Tau Cong tran sang Lap cai Ho guom va Dao mo Ho Chi Minh, Dap nat cai Lang chu tich de xay Casino bay gio, Vietnam chang con gi nua dau ! Dat nuoc ngheo kho, Ngap lut, Tan hoang, cac Nha Tri thuc thi Cam mieng, nhung Nha Yeu nuoc thi ngoi Tu, Tuong lai dat nuoc Toi den nhu Muc … Tau !

  2. 10/8/2018 HAI THÁNG SAU NGÀY 10/6/2018

    3 giờ sáng Việt Nam, thứ Bảy ngày 09/6/2018, văn phòng Quốc Hội cộng sản Việt Nam “ra thông cáo lùi thông qua luật đặc khu” (hình 1 tải trên mạng).

    Nhiều bạn đã xem hành động này là bước lùi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam vì lo ngại một cuộc biểu tình lớn trên cả nước: Cuộc biểu tình này, đã được thông báo nhiều ngày trước đó sẽ diễn ra vào Chủ Nhật ngày 10/6/2018, nhằm phản đối việc Quốc Hội cộng sản Việt Nam thông qua dự luật đặc khu vào ngày 15/6/2018.

    Điều gì xảy ra vào ngày CHỦ NHẬT 10 THÁNG 6 NĂM 2018?

    Thay vì như mong chờ của Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam: Hạ nhiệt, thì rất nhiều nơi trên cả nước đã nổ ra các cuộc biểu tình (hình 2 tải trên mạng)

    Từ Sài Gòn đến Tây Ninh, Mỹ Tho, Cần Thơ, Hố Nai, Bình Dương, Buôn Kli-Dắc Lắk, Phan Rí, Phan Thiết (Bình Thuận), Đà Lạt, Nha Trang, Khánh Hòa, Đà Nẵng, Nghệ An, Hà Nội… Số người tham gia, theo ước tính của nhiều người quan tâm, lên đến hơn một trăm ngàn người. Một con số lớn đông nhất tính từ trước đến nay!

    Truyền thông trên mạng xã hội dồn dập những bản tin, bên cạnh là truyền thông quốc tế cũng đưa tin trên rất nhiều quốc gia, đặc biệt Na Uy là một quốc gia rất ít khi loan tin xảy ra tại Việt Nam, thì cơ quan ngôn luận lớn của thủ đô Oslo cũng nêu.

    Một “tát tay” rất mạnh vào bộ chính trị cộng sản Việt Nam!

    Nhiều cây bút có nhiều độc giả thường xuyên như luật sư Lê Công Định đã nhận định ngày 10/6/2018 chính là thông điệp mạnh nhất của người dân Việt Nam phản đối lại quyết định của bộ chính trị. Đây là hành động đáng ghi vào lịch sử đấu tranh của người Việt Nam.

    Đặc biệt tại Bình Thuận, hình ảnh cảnh sát cơ động đầu hàng và được người dân giúp đỡ trong tình đồng bào cho thấy sức mạnh của số đông qua phương thức ĐẤU TRANH BẤT BẠO ĐỘNG đã đưa đến thành công (hình 3).

    Ngày 10/6/2018, dân tộc Việt Nam đã nói cho thế giới thông điệp rất rõ ràng: KHÔNG chấp nhận chế độ độc tài tại Việt Nam hiện nay.

    Đây là ĐIỂM SON viết hoa trân trọng vì rất cần thiết cho các nỗ lực vận động quốc tế kể từ CHỦ NHẬT 10 THÁNG SÁU NĂM 2018!

Chúng Tôi Mong Có Góp Ý Kiến Thêm Từ Quý Vị

Please enter your comment!
Please enter your name here