Ông tướng nửa tỉnh, nửa mê

Bùi Tín - Blog Bùi Tín - VOA

69
Ảnh chụp đoạn video bị rò rỉ trung tuần tháng 3/2017.
- Quảng Cáo -

Dư luận trong và ngòai nước mấy tuần nay chú ý, bàn luận khá nhiều đến bài nói chuyện nội bộ của thiếu tướng Công an Trương Giang Long, với chức vụ là Phó tổng cục trưởng Tổng cục chính trị, kiêm Giám đốc Học viện chính trị của Công an Nhân dân.

Đoạn phim buổi nói chuyện cho biết đối tượng buổi nói chuyện – bồi dưỡng là các cán bộ nguồn của ngành Công an, làm tăng thêm tò mò của người được xem, mong được biết sự thật trong ngành này, để biết họ đã dạy bảo bồi dưỡng nhau ra sao.

Trước hết về thật hay giả, nhiều nhà chuyên môn về âm thanh, hình ảnh cho rằng đây là buổi nói chuyện có thật, hình ảnh khá rõ cả diễn giả và người nghe, âm thanh ổn định.

Còn động cơ tiết lộ ra ngòai là gì? Từ đâu? Phải chăng từ chính một số người trong ngành công an muốn phổ biến rộng rãi những thông tin mà có người cho là “khác lạ, động trời”, không bình thường, của một phe phái nào đó trong ngành công an đang đi trệch khỏi lề chính thống, với những mưu đồ thầm kín gì chăng?

- Quảng Cáo -

Trước hết có không ít ý kiến cho rằng nội dung nói chuyện nửa giờ của ông tướng họ Trương chẳng có gì mới. Vẫn là ba hoa chích chòe, lên gân chỗ này chỗ kia cho có vẻ kịch tích, nhưng về cơ bản vẫn là sợ Tàu, ghét Mỹ, chống dân chủ, khinh nhân dân lại vừa xoa dịu mị dân, vừa tự ti ươn hèn lại vừa tự cao tự đại vô lối. Nghĩa là câu này chửi câu kia, ý trước chống ý sau, tự mâu thuẫn, không nhất quán, không lô gích, rất tùy tiện, đầy sơ hở.

Trước hết, cần chỉ ra một lỗ hổng trong nhận thức khá là phổ biến trong xã hội cần giải quyết một cách rốt ráo. Đó là nhận thức phải trái, đúng sai về 2 cuộc chiến tranh: cuộc chiến giành độc lập 1946-1955 và cuộc chiến tranh gọi là chống Mỹ cứu nước 1960-1975.

Trong 2 cuộc chiến tranh đó bên nào là phải, là chính nghĩa, bên nào là trái, phi nghĩa, phản dân tộc phản nhân dân? Không thể cứ tù mù lầm lẫn mãi được. Phải rất sáng suốt, rất công bằng, thấu đáo mới nhìn ra, nhận ra được. Nhiều khi phải có dũng khí và lòng lương thiện qua chính mình. Ông tướng Long vẫn mê muội ở điểm này.

Theo tôi trong cuộc chiến tranh chống Pháp, từ khi bắt tay với Trung Hoa Cộng sản năm 1949, làm nên trận Điện Biên Phủ là Việt Nam từ bỏ nền độc lập dân tộc, đi theo học thuyết Mác-Lê-Mao và chủ nghĩa xã hội là 2 sai lầm, 2 cạm bẫy chết người đến nay vẫn không thoát. Đó là thân phận chịu làm con tốt đen cộng sản trên bàn cờ quốc tế trong cái phe xã hội chủ nghĩa bị cả thế giới dân chủ coi là nguy cơ diệt chủng của loài người. Hàng triệu thanh niên Việt Nam tuấn tú chết oan nghiệt vì sai lầm này. Chính quyền nước Pháp phạm sai lầm khi nghĩ rằng khôi phục thuộc địa ở Việt Nam, ở Algeria là khôi phục danh dự của nước Pháp. Nếu Việt Nam không chọn sai con đường Cộng sản thì vẫn sẽ có độc lập mà không qua chiến tranh, như Malaysia, Indonesia, Ấn Độ, Myanmar vậy.

Trong cuộc chiến 1960-1975 cũng vậy, nếu Việt Nam không dại dột làm một tiền đồn của phe xã hội chủ nghĩa, theo học thuyết Mác Lê và Mao, thì không thể là đối tượng của chiến lược be bờ đẩy lùi nguy cơ Cộng sản chống nhân loại của tòan thế giới dân chủ. Cần nhận rõ là Việt Nam Cộng hòa đã có nền cai trị tiến bộ hơn hẳn miền Bắc, có tranh cử dân chủ, có tự do báo chí, có 3 quyền phân lập kiềm chế nhau, có nền tư pháp độc lập, và không thể gọi Hoa Kỳ là giặc vì không có ý đồ xâm lược nước ta. Có thể nói hơn 60.000 quân nhân Hoa Kỳ bỏ mình trên chiến trường Việt Nam đã hy sinh vì động cơ trong sáng, bảo vệ độc lập tự do cho nhân dân Việt Nam. Trong thâm tâm tôi nghĩ và nay dám nói thẳng nói thật rằng nếu như thống nhất theo mô hình Việt Nam Cộng hòa thì Việt Nam đã phát triển nhanh hơn, bền vững hơn nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam hiện nay.

Với thời gian, các điều sự thật, chân lý trên đây đã được nhiều người chấp nhận nhưng vẫn còn ít ỏi. Mong sẽ được bàn luận rộng rãi, sôi nổi, sâu sắc hơn nữa. Đây là điểm then chốt mà ông tướng Công an đã không dám, không thể đả động đến, vì ông vẫn còn bị cầm tù trong những nhận thức giáo điều ăn quá sâu trong tiềm thức.

Cho nên khi mới thoạt nghe bài nói của ông tướng Công an họ Trương tôi đã thấp thỏm mừng. Ông ta lên án bọn bành trướng rắp tâm nuốt chửng nước ta, chúng nó thâm độc lắm, không bao giờ từ bỏ dã tâm bành trướng. Chúng đe dọa, chia rẽ, lôi cuốn, mua chuộc, thâm nhập khắp nơi, còn ta thì mất cảnh giác, tốt với bạn bè quá. Chúng nó vào sâu, rất sâu, lôi kéo hàng trăm, mấy trăm kẻ làm tay sai, còn lôi kéo cả quốc hội, cả nhà nước, cả chính phủ làm tay trong cho chúng. Theo ông, may mà Đại hội XII bừng tỉnh, ghi trong Nghị quyết phải coi trọng lợi ích dân tộc, bảo vệ nền độc lập. Người đọc có lòng với đất nước càng thêm phấn chấn khi ông tướng bốc đồng cho biết Công an đã “theo dõi rất chắc, rất chặt những kẻ cơ hội chính trị rắp tâm tiếp tay cho bọn bành trướng, câu kết với bên ngòai để lật đổ, chống phá ta”.

Vậy là ông tướng Công an này đã tỉnh ngộ chăng? Được như thế thì quá tốt.

Nhưng không, không phải vậy. Sau khi ông tướng Công an có một lúc như tỉnh, thì sau đó ông ấp úng, lâm vào một cơn mê hoảng dài.

Ông bắt đầu cơn mê khi nói rằng “Trung Quốc họ xấu như thế, mà dù cho có xấu hơn nữa ta vẫn cứ phải tìm cách sống chung với họ”. Một thuyết định mệnh mang tính đầu hàng.

Đối với Hoa Kỳ ông tướng này càng tỏ ra huênh hoang cao ngạo, khoe khoang về chuyện Tổng thống Obama phải mời đích danh Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, tôn trọng thể chế chính trị, bỏ qua những đòi hỏi về dân chủ, nhân quyền, về Việt Nam vào ủy ban thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, “ngồi cùng bàn chung mâm với họ”. Ông tướng này còn khoe chuyện tướng Tô Lâm cảnh báo đại sứ Mỹ chớ có theo vết chân người đi trước, o ép Việt Nam. Ông còn cao hứng dùng Hoa Kỳ để dọa Tàu rằng chỉ cần một phát tên lửa là các căn cứ quân sự dày công xây dựng trên 7 đảo nhân tạo ở Biển Đông sẽ thành cát bụi. Ông tự đề cao Việt Nam, rằng “Trung Quốc vô cùng lo ngại rằng Việt Nam ngả về phía Hoa Kỳ”, “Mỹ cố tìm cách lôi kéo Việt Nam vào đội hình chống Trung Quốc”, và “chỉ có Việt Nam mới chống lại được với Trung Quốc”.

Tưởng rằng ông tướng này đã tỉnh ngộ khi nói ra những điều ấy, để rút ra những kết luận khôn ngoan sáng suốt, nhưng thật tội nghiệp cho ông ta, ông ta lại tự vả vào mặt mình khi kết luận ngay rằng “Việt Nam không thể chuyển sang thân Hoa Kỳ”, vì như vậy “là từ hang hùm chui sang hang cọp!”. Thế là hết chuyện. Bắc Kinh chỉ mong có điều này.

Dù cho có lúc Hoa Kỳ do tình thế đặc biệt sui ép đã bỏ rơi Việt Nam.

Cho nên bài nói chuyện của ông tướng Công An hóa ra vô duyên, cố làm chuyện giật gân, rúng động, nhưng cuối cùng hóa ra nhạt nhẽo vô duyên, nửa tỉnh nửa mê, cuối cùng mê nhiều hơn tỉnh. Tôi tôn trọng ý kiến giải tín hiệu phán đoán của anh Bùi Quang Vom, nhưng tôi hoài nghi rằng bài nói này không có tác dụng mấy với Linh mục Nguyễn Văn Lý cùng tổ chức và bè bạn thân cận của ông, cũng chẳng có tác dụng gì đến chính sách của tân Tổng thống Trump đã xác định đối với Trung Cộng, cũng không tác dụng gì đến chính sách bành trướng dai dẳng của Trung Cộng.

Cái tỉnh ngộ quan trọng có tính quyết định là nhận thức của số đông nhân dân ta về ta, về bạn, về thù.

Chỉ cần đông đảo nhân dân ta tỉnh ngộ, chung sức chung lòng, chung hành động theo nhận định chuẩn xác ta, thù, bạn, là vấn đề chủ quyền, hòa bình, phát triển, hạnh phúc của nhân dân ta sẽ giải quyết nhanh gọn triệt để, mở ra kỷ nguyên Dân chủ, bù lại sự mất mát vô kể về sinh mạng, tài nguyên, thời gian trong gần một trăm năm qua.

Bùi Tín – Blog Bùi Tín -VOA

- Quảng Cáo -

69 CÁC GÓP Ý

  1. Tôi đồng ý với những nhận định của bác Bùi Tín ; mong rằng những người Vn chân chính, sáng suốt, bình tâm phân biệt ai bạn, ai thù để tìm ra kế sách cứu vãng , xây dựng đất nước.

  2. Thưa bác Bùi Tín. Nếu không có ” Giải Phóng” Miền Nam thì chắc cuộc đời chúng cháu, những người Miền Bắc có lẽ chỉ ngang hàng với Bắc Triều Tiên thôi ạ!. May nhờ có giải phóng rồi sau này thế hệ con cháu vào Nam kiếm sống mới khấm khá dần đấy bác!

    • Sao chúng cháu không ở lại nơi được coi là lý tưởng của Cộng Sản đi. Các Cháu nói giải phóng Miền Nam đau khổ vậy các Cháu vào đây làm gì nơi đau khổ.
      Hay Các Cháu vào đây thừa cơ hội hít (vơ vét) cái gì ấy như Ai Kia???

    • Nói móc thì đương nhiên rồi, nhực thực tế là đúng như vậy. Tôi chứng kiến cuộc di dân trong thập kỷ 90 từ Bắc vào Nam . Đa số họ đều trở thành những người khấm khá. Lý thuyết kinh doanh của họ là dựa vào người miền nam thật thà, hào phóng nên với bản tính Bắc kỳ của mình họ đax cơ bản thành công. Tuy nhiên họ lầm lẫn tai hại khi cho rằng họ tài giỏi hơn người Miền Nam mà họ không lưu ý đến vấn đề sau chiến tranh đa phần người Miền Nam rất ghê sợ cộng sản và cả những người Bắc. Chính vì thế mà họ đành phải thu mình để cho mấy anh Bắc kỳ tự tung tự tác và cũng tự cho mình là tài năng và khôn hơn!

    • Bạn hiểu ra vấn đề rồi đấy. Đến bây giờ chúng ta đủ dữ kiện cũng như trải nghiệm để kết luận rằng. Cuộc chiến tranh bắc nam thực chất là cuộc chiến tranh ý thức hệ mà Việt Nam chính là con tốt xung phong lên tuyến đầu để nhuộm đỏ dải đất hình chữ S dưới sự yểm trợ và chỉ đạo của hai ông lớn Nga, Trung. Kết cục của con tốt đã phải trở về vị trí của con tốt như bạn đã thấy!

    • Chính quỳên Việt Nam Công hòa hay sao không dám tổng tuyển cự sau khi ký hiệp định với pháp ,chính quỳên hay sao ông nhu ,ông diễm phải chết ,tại thời điểm đó không được lòng dân lên mơi rơi vào thế loạn ,

    • Trần Tiến chẳng biết chi về việc của vnch hết. Còn Nguyen Mach thì rất thâm thúy trong vấn đề này. Những bức châm biếng thời trước cho tới nay vẫn còn nguyên giá trị. Bởi họ biết nhưng vẫn giấu dân. Nhồi nhét cho dân là quân mỹ ác độc. Để cho dân mang dc tư tưởng chống mỹ tạo tiền đề để đảng cs cai trị sau này.

    • Còn vn cũng chỉ là bàn cờ chính trị của 2 phe. Giữa cs và tư bản. Nếu mỹ mà ko nhảy hoặc thua sớm vào cục diện châu á sẽ khác. Myanmar indonesia. Malaysia. Singapore. Thailand. …. chắc chắn sẽ rơi vào tay của cs. Khi đó sẽ uy hiếp tới mỹ và nhiều nước trên thế giới. Nhưng nhờ sự can thiệp của mỹ mà các nước châu á trên tránh dc họa cs. Và nhờ chiến tranh vn họ làm giàu cho đất nước họ

  3. Một người cs gộc như ông Bùi Tín mà còn giác ngộ được. Tại sao bao nhiêu đảng viên cs sản khác vẫn ở trong u mê! Hay họ u mê giả vì quyền lợi riêng tư!!! Mong ông Bùi Tín giải mã!

  4. Bài viết cố tình biến cái chủ nghĩa Mac-Lenin thành Mac-Le-Mao là biết nhãm rồi. VN không có cái gọi là theo chủ nghĩa nào mà có Mao trong đó cả… đừng cố tình làm cho người khác nghĩ VN làm tay sai cho TQ theo luận điệu đó. Học lại lịch sử đi rồi viết lách nhé. Năm 1945, Bác Hồ đọc tuyên ngôn khai sinh VNDCCH chấn động cả năm châu, trong khi đó thì Mao là ai thì chẳng ai biết, ở TQ có thể có người chẳng biết Mao là ai

    • Lãn Nhật bị nhồi sọ u mê sâu rồi. Bạn có biết trước khi ông hồ đọc tuyên ngôn độc lập thì học ở đâu về và ai nuôi sống nhờ ở đậu kg?

    • Nguyen Thang chắc cũng chỉ có phán thôi chứ chẳng có chứng cứ gì mà chẳng hiểu gì xất. Thời gian Nguyễn Ái Quốc về TQ và hoạt động bí mật chủ yếu là Macao, Hồng Kong và Quảng Châu, lúc này Đảng CS TQ mới thành lập đuợc khoang 2 năm nhé, trong lúc đó Nguyễn Ái Quốc đã là Đảng Viên quốc tế CS từ nhiều năm trước đó, lúc này đảng CS TQ có giúp bác cũng chỉ là che dấu và giúp liên lạc trong nước mà thôi. Hơn nữa trong thế kỉ trước, không chỉ có TQ giúp VN hay LX giúp VN mà là tất cả khối CNXH đều giúp nhau, họ còn chưa đủ sức chống lại quốc dân đảng TQ làm gì giúp VN. Đến năm 1945 thì bác Hồ đọc bản tuyên ngôn độc lập thì đảng CS TQ vẫn chưa thống nhất đuợc TQ, TQ vẫn còn quốc dân đảng và Nhật thống trị, mãi đến 1949, đảng CSTQ mới thắng. Đừng nói rằng những điều tôi vừa nói là do bị nhồi sọ nhé, lịch sử Thế giới đó.

    • Thang Pham Van tờ tiền liên quan gì chuyện đang nói không. Đừng ngụy biện kiểu đó. Đang nói chuyện này, tranh luận chuyện nào ra chuyện đó. Đừng mù phá mưa lạc đề như thế

  5. Bác được phe nào cho ăn mà phân tích hay thế??? Bác bảo 60 ngàn quân hoa kỳ chết vì động cơ trong sáng??? Nó móc gan, ruột hiếp dâm ngừơi khác mà bác bảo trong sáng thì anh em “con” lạy bác một lạy.

  6. Những kẻ vong nô trước sau gì cũng chết. Bọn bay chĩa mũi vào Công An Nhân Dân nhằm hạ thấp uy tín của lực lượng cách mạng này.bọn bay chỉ biết ăn cháo dá bát rước rắn cắn gà nhà, phá hoại sự ổn dinh của đất nước dây dân nước dên bờ vực chiến tranh và phân li sắc tộc tôn giáo chứ bọn bay deo làm dc cái lồn gì hết.

  7. Lu mom cho thi sao moc dc nga voi. Tao ko theo dang. Nhung tao bang long voi cs hien tai, hoa binh on dinh de phat trien kinh te. Lu khon nan chi ho hao lat do. Lat do dc chac bon chó con te hom

  8. Còn thoi thóp ít năm nữa thì ráng tích đức đi bac Bùi Tín chứ xuống địa ngục chết không toàn thây đâu. Loại bán nước cầu vinh như bác mà còn giám mở mồm dạy đời sao. Già rồi lo ăn cái j nó mềm để sống ít năm nữa chứ loạng quạng ăn học phải xương thì chết uổng lắm đó

  9. Những vấn đề khác về nội dung nói chuyện của tướng Trương Giang Long đã bị nhiều người phản bác rồi. Tôi chỉ phản bác những phét lác cuả ông Nguyễn Phú Trọng về chuyến ông Trọng đến Mỹ.

    1/ Ông Nguyễn Phú Trọng và tay chân của ông ta phét lác rằng Mỹ phải năn nỉ mời ông Trọng thăm viếng Mỹ. Bài báo tựa đề “From Foe to Frenemy” (Từ kẻ thù đến bạn đểu) của ký giả David Brown đăng trên trang mạng Foreign Affairs (https://www.foreignaffairs.com/articles/2015-06-29/foe-frenemy) cho biết, “nguyên nhân quan trọng nhất để có chuyến đi Mỹ của ông Nguyễn Phú Trọng là chính do ông ta yêu cầu”.

    David Brown viết đoạn đó như sau:
    “Mặc dù các nhà lãnh đạo đảng Việt Nam thường xuyên đi Bắc Kinh, hy vọng sửa chữa “mối quan hệ đặc biệt” và “xây dựng sự hiểu biết sâu sắc hơn,” nhưng hành vi của Trung Quốc trong những năm gần đây đã khiến ngay cả Trọng và các đồng minh ý thức hệ của ông cũng phải phật lòng. Được biết, họ đã rất ngạc nhiên bởi việc năm ngoái Trung Quốc triển khai một giàn khoan nước sâu vào vùng biển rõ ràng, hợp lý thuộc về Việt Nam theo Công ước Liên hợp quốc về Luật Biển. Không lâu sau đó, Trọng âm thầm cho biết rằng ông muốn đi thăm Washington.”

    Nhiều bài viết về chuyến công du Hoa Kỳ của ông Nguyễn Phú Trọng trên các cơ quan truyền thông quốc tế cho biết, nhà nước CSVN đã cố gắng vận động suốt cả một năm qua để ông Nguyễn Phú Trọng có được chuyến đi Mỹ.

    2/ Ông Nguyễn Phú Trọng phét lác rằng ông ta là Tổng Bí Thư Công Sản Đầu tiên thăm Mỹ và được mời vào phòng Bầu Dục. Trên trang mạng về những chuyến viếng thăm Mỹ của các tổng Bí Thư Đảng CS Liên Xô cho thấy các tổng bí thư Nikita Khrushchev, Leonid Brezhnev, Alexei Kosygin đều đã thăm nước Mỹ.

    Riêng Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev thăm Mỹ mấy lần. Bảng dưới đây ghi lịch trình làm việc trong phòng Bầu Dục toà Bạch Ốc trong lần thăm viếng năm 1986 của ông Gorbachev (copy lại từ trang States Visit của Toà Bạch Ốc). Bốn năm sau chuyến thăm và làm việc trong phòng Bầu Dục toà Bạch ốc của ông Tổng Bí Thư đảng CS Liên Xô này thì Liên Xô tan rã.

    Chỉ có mỗi thắc mắc là sao đám cộng sản anh nào cũng nói dóc cả.

  10. Thưa bác Long là thằng trung quốc nó xấu như thế nhưng nó xấu hơn e vẫn chịu được , nó chơi xấu e thế nào e cũng chịu được, nó k tốt vs e thế nào e cũng chịu được nhưng đàng này nó đang đầu độc mình, nó đang giết dân tộc mình ,giết từng con người trên đất nước mình,đang giết ae con cháu mình bác ak

  11. Adu, hết thằng việt tân giờ gặp thằng chân trời mới, đất nước việt nam sẽ không có một chỗ nào để chôn xác những thằng phản động như tụi bay

Chúng Tôi Mong Có Góp Ý Kiến Thêm Từ Quý Vị

Please enter your comment!
Please enter your name here