Cảm nhận về Đất Nước ngày nay

Paulus Lê Sơn – CTM Media

8
- Quảng Cáo -

Có lẽ bất cứ ai trải qua năm tháng cắp sách tới trường đều được học về Trường ca “Mặt đường khát vọng” của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, trong đó chương V có bài thơ “Đất Nước” của ông trong chương trình học phổ thông Trung học. Đất Nước là gì trong trái tim của mỗi người con dân đất Việt, càng lớn lên, càng trưởng thành thì cảm nhận về Đất Nước thêm rõ ràng và thấm đậm hơn trước những biến cố mà Đất Nước đang trải qua.

Đề thi ngữ văn năm nay đưa ra trích đoạn trong bài “Đất Nước”, từ đó nói lên cảm nhận và quan điểm của mình. Đất Nước là gì sao mà nghe mông lung trừu tượng đến như vậy? Nhưng nó lại gần gũi, thân thương như chính sinh hoạt cuộc sống của ta vậy. Đó là nơi anh đến trường, là nơi em tắm, là điểm hẹn hò, là nỗi nhớ, là tình yêu đôi lứa.

Nhưng hiện thực đất nước có bình an như vậy? Giờ đây nơi trường học bạo lực học đường diễn ra triền miên. Suối nguồn, sông cả và biển lớn bị nhiễm độc thành một hệ thống bởi xả thải hủy hoại môi sinh.

- Quảng Cáo -

Rừng xanh bị tàn phá còn tổ ấm nào cho chim phượng hoàng có chốn dung thân, kỳ hoa dị thảo trở nên héo úa tàn tạ. Biển xanh đại dương bao la liệu còn là môi trường sống an toàn cho cá ngư ông móng nước biển khơi khi Formosa xả độc tố ngày ngày không ngưng nghỉ?

Đất Nước ta không gian rộng lớn, từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái, nơi đảo xa lấp ló vọng về, bất cứ đâu cũng có dấu chân của giặc Tàu lẩn khuất. Đằng đẳng Bốn ngàn năm Văn Hiến, tự hỏi lòng mình văn hóa nước Việt đi về đâu bởi như đang tan dần trong văn vật lân bang phương Bắc.

Đất Nước như là một người Mẹ hiền từ nhẫn nại đầy yêu thương, dang rộng vòng tay ôm ấp tất cả con mình. Nhưng tiếc rằng con cái đang bị tản mác khắp năm châu cũng chỉ vì lòng hận thù quá khứ. Lòng đất Mẹ quặn thắt nhớ thương, nhưng những đứa con đang cầm quyền vương quốc không một chút tâm an vẫn lo sợ những điều hoang tưởng mà quên đi sự hòa hợp đoàn viên. Mà sao rất lạ, mỗi năm trong nhiều ngày, họ vẫn rả rích kêu gọi hòa giải trên đầu môi trót lưỡi.

Cứ như vậy đến bao giờ Đất Nước mới là nơi dân ta đoàn tụ?

Không chỉ thế, mới đây thôi họ còn nhẫn tâm chia cắt đồng bào ta phải đi ra khỏi đất nước, chặn đứng mạch nguồn yêu thương từ lòng đất Mẹ bằng cái lệnh trục xuất công dân. Than ôi! Đâu là nơi Chim về, đâu là chốn Rồng ở?

Tôi cảm thấy Lạc Long Quân, Âu Cơ đang cố chạy quanh, vùng vẫy để tìm cho mình một chốn dung thân, lên non, non mòn, xuống bể, bể cạn, còn nơi đâu êm ái để nâng, để hứng bọc trứng trăm con? Kiếp đời nay sao nó sống bạc đến vậy! Nó đâu còn đếm xỉa đến cuội nguồn, nó bàng quang với những ai đã khuất.

Núi xương, sông máu ông cha để lại qua lịch sử những chiến tích đánh tan giặc thù để Đất Nước không bị Hán hóa đô hộ, thế mà giờ đây Việt Nam còn hay đã mất, hình hài lân bang đang hiện hữu lan tràn trên quê hương từ Hoàng Trường Sa đến bao người dân vô tội bị chết bởi tay súng giặc Tàu.

Những ai ai bây giờ còn sống có cảm nhận được gì từ Đất Nước yêu thương ? Những bậc làm cha mẹ, từ sáng sớm đến lúc nhắm mắt ngủ có truyền lại cho con mình tâm thức yêu quê hương và bảo vệ từng tấc đất, biển cả và trời xanh.

Muốn giữ được Đất Nước trường tồn mai sau thì hiện tại mỗi người nghé đôi vai của mình gánh vác phần giang sơn xã tắc. Thiết nghĩ đó là quyền và bổn phận của mỗi người. Cái quyền đó là quyền được chống lại kẻ đang có dã tâm đang biến Đất Nước này như không còn Đất Nước.

Để rồi… bình yên lại trở về trên quê hương và cùng nhau:

“Đất là nơi anh đến trường

Nước là nơi em tắm

Đất Nước là nơi ta hò hẹn

Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm

Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”

Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”

Thời gian đằng đẵng

Không gian mệnh mông

Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ

Đất là nơi Chim về

Nước là nơi Rồng ở

Lạc Long Quân và Âu Cơ

Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng

Những ai đã khuất

Những ai bây giờ

Yêu nhau và sinh con đẻ cái

Gánh vác phần người đi trước để lại

Dặn dò con cháu chuyện mai sau

Hằng năm ăn đâu làm đâu

Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ”

(Trích thơ trong bài Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm, đề thi ngữ văn 2017).

22.6.2011

Paulus Lê Sơn

- Quảng Cáo -

8 CÁC GÓP Ý

    • Cảm nhận về Đất Nước ngày nay

      Paulus Lê Sơn – CTM Media

      Có lẽ bất cứ ai trải qua năm tháng cắp sách tới trường đều được học về Trường ca Mặt đường khát vọng của nhà thơ Nguyễn Khoa Điềm, trong đó chương V có bài thơ Đất Nước của ông trong chương trình học phổ thông Trung học. Đất Nước là gì trong trái tim của mỗi người con dân đất Việt, càng lớn lên, càng trưởng thành thì cảm nhận về Đất Nước thêm rõ ràng và thấm đậm hơn trước những biến cố mà Đất Nước đang trải qua.

      Đề thi ngữ văn năm nay đưa ra trích đoạn trong bài Đất Nước, từ đó nói lên cảm nhận và quan điểm của mình. Đất Nước là gì sao mà nghe mông lung trừu tượng đến như vậy? Nhưng nó lại gần gũi, thân thương như chính sinh hoạt cuộc sống của ta vậy. Đó là nơi anh đến trường, là nơi em tắm, là điểm hẹn hò, là nỗi nhớ, là tình yêu đôi lứa.

      Nhưng hiện thực đất nước có bình an như vậy? Giờ đây nơi trường học bạo lực học đường diễn ra triền miên. Suối nguồn, sông cả và biển lớn bị nhiễm độc thành một hệ thống bởi xả thải hủy hoại môi sinh.

      Rừng xanh bị tàn phá còn tổ ấm nào cho chim phượng hoàng có chốn dung thân, kỳ hoa dị thảo trở nên héo úa tàn tạ. Biển xanh đại dương bao la liệu còn là môi trường sống an toàn cho cá ngư ông móng nước biển khơi khi Formosa xả độc tố ngày ngày không ngưng nghỉ?

      Đất Nước ta không gian rộng lớn, từ mũi Cà Mau đến địa đầu Móng Cái, nơi đảo xa lấp ló vọng về, bất cứ đâu cũng có dấu chân của giặc Tàu lẩn khuất. Đằng đẳng Bốn ngàn năm Văn Hiến, tự hỏi lòng mình văn hóa nước Việt đi về đâu bởi như đang tan dần trong văn vật lân bang phương Bắc.

      Đất Nước như là một người Mẹ hiền từ nhẫn nại đầy yêu thương, dang rộng vòng tay ôm ấp tất cả con mình. Nhưng tiếc rằng con cái đang bị tản mác khắp năm châu cũng chỉ vì lòng hận thù quá khứ. Lòng đất Mẹ quặn thắt nhớ thương, nhưng những đứa con đang cầm quyền vương quốc không một chút tâm an vẫn lo sợ những điều hoang tưởng mà quên đi sự hòa hợp đoàn viên. Mà sao rất lạ, mỗi năm trong nhiều ngày, họ vẫn rả rích kêu gọi hòa giải trên đầu môi trót lưỡi.

      Cứ như vậy đến bao giờ Đất Nước mới là nơi dân ta đoàn tụ?

      Không chỉ thế, mới đây thôi họ còn nhẫn tâm chia cắt đồng bào ta phải đi ra khỏi đất nước, chặn đứng mạch nguồn yêu thương từ lòng đất Mẹ bằng cái lệnh trục xuất công dân. Than ôi! Đâu là nơi Chim về, đâu là chốn Rồng ở?

      Tôi cảm thấy Lạc Long Quân, Âu Cơ đang cố chạy quanh, vùng vẫy để tìm cho mình một chốn dung thân, lên non, non mòn, xuống bể, bể cạn, còn nơi đâu êm ái để nâng, để hứng bọc trứng trăm con? Kiếp đời nay sao nó sống bạc đến vậy! Nó đâu còn đếm xỉa đến cuội nguồn, nó bàng quang với những ai đã khuất.

      Núi xương, sông máu ông cha để lại qua lịch sử những chiến tích đánh tan giặc thù để Đất Nước không bị Hán hóa đô hộ, thế mà giờ đây Việt Nam còn hay đã mất, hình hài lân bang đang hiện hữu lan tràn trên quê hương từ Hoàng Trường Sa đến bao người dân vô tội bị chết bởi tay súng giặc Tàu.

      Những ai ai bây giờ còn sống có cảm nhận được gì từ Đất Nước yêu thương ? Những bậc làm cha mẹ, từ sáng sớm đến lúc nhắm mắt ngủ có truyền lại cho con mình tâm thức yêu quê hương và bảo vệ từng tấc đất, biển cả và trời xanh.

      Muốn giữ được Đất Nước trường tồn mai sau thì hiện tại mỗi người nghé đôi vai của mình gánh vác phần giang sơn xã tắc. Thiết nghĩ đó là quyền và bổn phận của mỗi người. Cái quyền đó là quyền được chống lại kẻ đang có dã tâm đang biến Đất Nước này như không còn Đất Nước.

      Để rồi… bình yên lại trở về trên quê hương và cùng nhau:

      “Đất là nơi anh đến trường
      Nước là nơi em tắm
      Đất Nước là nơi ta hò hẹn
      Đất Nước là nơi em đánh rơi chiếc khăn trong nỗi nhớ thầm
      Đất là nơi “con chim phượng hoàng bay về hòn núi bạc”
      Nước là nơi “con cá ngư ông móng nước biển khơi”
      Thời gian đằng đẵng
      Không gian mệnh mông
      Đất Nước là nơi dân mình đoàn tụ
      Đất là nơi Chim về
      Nước là nơi Rồng ở
      Lạc Long Quân và Âu Cơ
      Đẻ ra đồng bào ta trong bọc trứng
      Những ai đã khuất
      Những ai bây giờ
      Yêu nhau và sinh con đẻ cái
      Gánh vác phần người đi trước để lại
      Dặn dò con cháu chuyện mai sau
      Hằng năm ăn đâu làm đâu
      Cũng biết cúi đầu nhớ ngày giỗ Tổ”

      (Trích thơ trong bài Đất Nước của Nguyễn Khoa Điềm, đề thi ngữ văn 2017).

      22.6.2011
      Paulus Lê Sơn

  1. THÔNG NÃO CHO BỌN “RẬN CHỦ” CUỒNG MỸ

    Cứ lên mạng là lại thấy một số thành phần “rận chủ” suốt ngày ca tụng, tung hô “mẹ Mỹ” và mơ ước một ngày được rời bỏ quê hương để sang cái chỗ mà chúng luôn cho là thiên đường Mỹ sinh sống mà thấy vừa giận, vừa thương cho sự ngu nguội “ếch ngồi đáy giếng” của chúng. Những kẻ vẫn đang may mắn được sống ở Việt Nam chắc chưa nhận ra cái giấc mơ Mỹ nó viển vông như thế nào cho tới khi sang đó làm cu li, sống chui rúc trong các khu ổ chuột chắc mới vỡ mộng.

    Nước Mỹ sẽ không bao giờ có chỗ và coi những kẻ chả có “cái mẹ gì” trong túi và trong đầu như lũ “rận” nên sẽ chẳng bao giờ có chuyện chúng sẽ được đối xử một cách tử tế như những người có tiền bên ấy đâu mà ngồi đó mơ mộng về cuộc sống xa hoa, sung sướng ở một nước Mỹ trong mơ. Nước Mỹ sẽ chỉ quan tâm đến lợi ích của giới tư sản hay rõ hơn là những người có kinh tế còn với những người không có gì trong tay thì một là cố mà vươn lên bằng cách bất cứ giá nào hay là chấp nhận sống trong những khu ổ chuột suôt đời. Sẽ chẳng bao giờ có chuyện bình đẳng giữa tất cả người dân ở nước Mỹ vì bản chất chế độ đó đang bảo vệ lợi ích cho số ít tư sản chứ không phải toàn bộ người dân Mỹ. Vấn đề bình đẳng luôn luôn “nóng” ở nước Mỹ và những cuộc biểu tình đòi quyền lợi của người dân Mỹ sẽ chẳng bao giờ có hồi kết.

    “Lũ rận” lúc nào cũng bô bô cái miệng chửi rủa chính đất nước đang nuôi sống chúng và ca tụng mẹ Mỹ mà không hề nhận ra chính đất nước mà chúng ngày ngày bôi xấu đã phải bỏ ra bao nhiêu xương máu của các thế hệ đi trước mới giành lại được độc lập từ tay những kẻ mà các nhà yêu nước rởm đang tung hô, ca tụng. Ở Việt Nam thì chỉ cần công an hay cán bộ có một chút gì đó động đến lông chân của một ai đó kể cả đó là những người vi phạm pháp luật đều được bị gọi là công an đàn áp dân, công an đánh dân… Nhưng với những hành động như vậy thì bên cái thiên đường Mỹ khả năng cao là chúng sẽ ngay lập tức được ăn đạn.

    Cái giấc mơ thiên đường Mỹ của “lũ rận” sở dĩ lại đẹp đến vậy là vì chúng hàng ngày đang được nuôi dưỡng bởi “mẹ Mỹ” để phá hoại đất nước ta với công việc nhàn hạ chỉ đơn giản là lên mạng gõ bàn phím để chửi rủa dân tộc và nhận tiền nên lũ rận luôn ảo tưởng rằng ắt hẳn sang đó sống sẽ sung sướng lắm. Nhưng ngay khi hết giá trị lợi dụng lũ rận sẽ bị quẳng như những thứ rác rưởi ngay tức khắc. Đến khi đó có hối hận cũng không kịp và cũng chẳng còn đường cho chúng trở về nữa, không những cái giấc mơ Mỹ tan biến mà cuộc đời của chúng cũng chẳng khác gì những thứ bỏ đi.
    Nguồn: Kênh VN

Chúng Tôi Mong Có Góp Ý Kiến Thêm Từ Quý Vị

Please enter your comment!
Please enter your name here