Biểu tình hay không biểu tình ? (phần 1)

1
- Quảng Cáo -

Diễn biến trong thái độ của đảng và nhà nước CSVN và vai trò của nhân dân trước nguy cơ xâm lược

bieutinhKính thưa quý thính giả, tham vọng bành trước và xâm lược Việt Nam của Trung Cộng không phải là điều mới xảy ra mà đã thể hiện từ hàng chục năm nay. Trước nguy cơ đó diễn biến trong thái độ ứng phó của đảng và nhà nước CSVN như thế nào ? Với thái độ ứng phó như vậy, tại sao vai trò của nhân dân lại đặc biệt quan trọng trong tình hình hiện nay ?

Mời quý vị cùng nghe sau đây phần một cuộc phỏng vấn về chủ đề “Biểu tình hay không biểu tình” của nhà báo Trần Quang Thành của đài Chân Trời Mới với Tiến Sĩ Hà Sĩ Phu, thảo luận xung quanh các câu hỏi vừa kể.

 

- Quảng Cáo -

 ***

Trần Quang Thành: Đất nước ta ngày nào cũng có chuyện mới và ngày nào cũng có chuyện cần phải bàn luận.Hôm nay chúng ta sẽ bàn luận về việc biểu tình và không biểu tình được không Tiến sĩ Hà Sĩ Phu?

Hà Sĩ Phu : Vâng đấy quả thực là vấn đề đang nóng hổi của đất nước mình đấy ạ.

TQT : Thưa TS Hà Sĩ Phu, Ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sau cuộc biểu tình ngày 11/5 tỏ lòng biết ơn nhân dân đã biểu tình biểu thị lòng yêu nước chống lại Trung quốc xâm lược .Nhưng chỉ ít ngày sau đó thì ông lại có hàng triệu tin nhắn gửi đến nhân dân yêu cầu mọi người không biểu tình vào ngày 18/5 và ông chơi chữ rất hay là klhông nên biểu tình trái pháp luật. TS Hà Sĩ Phu nghĩ thế nào về lời nói trước sau bất nhất như vậy của ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?

HSP : Quả là bất nhất chứ còn gì nữa! Ai cũng biết công lệnh trước, lời phát biểu trước của ông thủ tướng rất là hoan nghênh tinh thần biểu tinh của nhân dân và coi đấy là rất chính đáng là đáng biểu dương. Thế nhưng đến ngày 15/5 cũng công lệnh ấy, vẫn có phần biểu dương tinh thần biểu tình chống xâm lược nhưng chỉ dặn thêm rằng chúng ta phải cảnh giác đừng để kẻ xấu nó kích động, gây ra những phiền toái. Đấy là ngày 15/5. Nhưng đến ngày 17/5 cũng công điện của thủ tướng nhưng gửi qua hệ thống điện thoại thì lại khác hẳn rồi. Nó không nhắc gì đến phần biểu dương tinh thần biểu tình của nhân dân căm phẫn chống xâm lược chỉ nói hẳn một điều là hạn chế với lời lẽ rất chặt chẽ và nặng nề. Ví dụ như: thủ tướng chỉ thị Bộ Công an, công an các cấp, rồi chính quyền cấp tỉnh cấp thành phố phải hết sức, đồng bộ, kiên quyết, đề phòng biểu tình tự phát và cũng chỉ nhấn mạnh mặt hạn chế thôi chứ không có hoan nghênh tinh thần yêu nước gì cả. Rõ ràng ý kiến của một thủ tướng chứ không phải cá nhân, từ Văn phòng chính phủ tức thay mặt Chính phủ đấy. Nó đã thay đổi rồi. Chính vì vậy mà tôi xin nói là không thể khoán cái việc chống xâm lược giữ nước cho Đảng và Chính phủ được.

Các ông ấy bất nhất đến mức độ mà hiện nay ai cũng biết  trong lãnh đạo có những nhóm quan điểm khác nhau về việc chống bành trướng Tàu và giữ nước. Có phe gọi là nhóm lợi ích thì hơi nghiêng sang phương Tây một chút ; Có nhóm gọi là nhóm thân Tàu thì răm rắp theo Trung quốc.

Trong một con người, ví dụ cùng một thủ tướng thôi thì cũng có lúc nó nặng lúc thì nó nhẹ bên này, bên kia khác nhau. Cho nên không thể khoán việc giữ nước chống xâm lược cho Đảng và Nhà nước được. Chúng tôi muốn đặt thẳng vấn đề như trong chuyện anh Thành đề ra trong vấn đề biểu tinh

Tôi thấy có 3 vấn đề :

Thứ nhất ta phải đặt vấn đề là tại sao lại cần có các cuộc biểu tình của nhân dân ngoài thái độ của nhà nước.

Thứ hai ta phải xét xem cái lệnh cấm biểu tình tự phát mà vin vào cái cớ kẻ xấu kích động có đúng hay hay chỉ là ngụy biện.

Thứ ba là khi nhà nước có lệnh cấm như vậy thì nhân dân phải làm gì nhân dân ứng phó như thế nào để vẫn giữ được nước?

TQT : Thưa TS Hà Sĩ Phu,  trước khi bàn luận ba vấn đề này chúng ta phải trở lại câu chuyện với ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Có lẽ ông là một trong những người nổi tiếng ở Việt Nam về những tiền hậu bất nhất trong lời nói và việc làm của mình, có phải thế không  thưa TS Hà Sĩ Phu ?

HSP : Ông nào cũng thế thôi ông ạ! Về việc này các vị ấy lúng túng và không thể nhất quán được. Sự khác biệt giữa nhóm nọ nhóm kia nhân vật nọ nhân vật kia, rồi khác biệt ngay cả trong một nhân vật lúc trước lúc sau chứ cũng không riêng gì ông Nguyễn Tấn Dũng đâu!

TQT : Khi mới lên nhậm chức ở nhiệm kỳ đầu tiên ông tuyên bố rất hùng hồn là nếu ông không chống được tham nhũng thì ông từ chức ngay thế mà gần hết hai nhiệm kỳ khi vấn đề tham nhũng ngày càng cực kỳ nghiệm trọng và tràn lan trên đất nước này thì ông lại nói rằng là ông làm thủ tướng ông làm cái này cái khác là do phân công của Bộ chính trị, do phân công của Đảng, Đảng bảo từ chức thì ông mới từ chức. Ông ấy nói thế thì cái gì là cái đúng cái gì là cái sai thưa TS Hà Sĩ Phu ?

HSP : Đấy là câu ngụy biện thôi. Rất là hay tức là ông ấy nói mọi điều ông làm theo sự nhất trí, theo chỉ đạo của cả Bộ chính trị chứ không phải một mình ông ấy được, Đảng lãnh đạo tập thể nên không thể quy trách nhiệm một mình ông ấy được. Cái đấy có một phần đúng thôi. Nhưng mà lúc ông ấy thi hành thì phải chịu trách nhiệm cá nhân chứ. Đó là ngụy biện.

Thứ hai là ông ấy nói tôi chỉ biết trung thành thực hiện các nghị quyết của Đảng thế thì Đảng chưa bảo từ chức thì ông chưa từ chức. Giao trách nhiệm cho ông tức giao trách nhiệm cho một người, nhưng nếu mình làm không trọn trách nhiệm hoặc mình làm kết quả xấu thì tự mình phải đề xuất từ chức chứ ai lại đem chuyện trung thành như một cái ưu điểm, ưu điểm tuyệt đối như thế thì cũng không ổn. Đấy là cái biện bạch mà xuất phát từ cái câu của ông Dương Trung Quốc gợi ý về cái tinh thần trách nhiệm của thủ tướng trước việc này như thế nào thì ông thủ tướng trả lời là tôi chẳng làm gì riêng cho tôi cả mà từ ngày tôi vào đảng đến giờ tôi chỉ biết chấp hành lệnh của Đảng, Đảng giao cái gì là tôi làm, làm mãi, không có bao giờ từ chức cả, Đảng bảo làm thì tôi làm chứ có chống gì đâu.

TQT : Một dàn khoan khổng lồ đi vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, nó đi không phải nhanh như chớp mà là rất từ từ trong khi đó thì thái độ của những người lãnh đạo Việt Nam thì im lặng như tờ có nói chỉ nói vài câu vuốt đuôi, ông nghĩ thế nào về thái độ yêu nước của những người có trách nhiệm của Đảng và Nhà nước Việt Nam?

HSP : Tôi thấy là cái tình hữu nghị có mấy giai đoạn biến chuyển, giai đoạn đầu tiên thì không có vấn đề gì cả giữa ta và Trung quốc. Thế nhưng biểu hiện nguy hiểm nhất của sự dấu diếm này là cái trận Gạc ma 1988. Chẳng có trang bị cho các chiến sỹ ta đề phòng gì đâu vì bảo là Trung quốc với Việt Nam là bạn chỉ có tốt với nhau, thậm chí khi tàu của Trung quốc nó đến rồi nó bắn thì các chiến sỹ ta cứ tưởng là bạn đến chơi nên mình chả có phòng bị gì cả, nó bắn mình như bắn bia vậy?! Cái sự dấu diếm đó là một cái tội lỗi rất lớn.

Sang giai đoạn thứ hai tức là không dấu diếm được nữa thì thỉnh thoảng cũng nói vài ba câu thậm chí tàu Trung quốc lại nói là “tàu lạ”, đây là giai đoạn mập mờ. Cái mập mờ nhất là nó phủ lên tình hình mlaf 16 cái chữ vàng và quan hệ láng giềng 4 tốt. Nó là một tấm màn che phủ, đằng sau tấm màn đó nó tiến hành tất cả mọi việc, về chính trị các ông ấy biết quá chứ nhưng mà cứ nói thế chẳng qua là để che mắt dân thôi. Nhưng Trung quóc nó không trung thành với cái vỏ bọc ấy mãi được cuối cùng nó cũng phải làm những việc mạnh hơn. Vụ giàn khoan này các ông muốn nói dối nhưng không dối được cho nên nó phải bộc lộ. Chưa có lần nào mà phản ứng của Việt Nam lại mạnh bằng lần này. Lần này chính thức ông ấy gọi Trung quốc là xâm lược. Mới chính thức gọi hai bên là đối địch cả về hành động lẫn về phát ngôn. Cả một quá trình như thế là cũng có tiến bộ nhưng theo kiểu nói dối không được thì phải bộc lộ dần nhưng chưa đạt yêu cầu.

Nhân việc này nhân dân đặt lại toàn bộ vấn đề chứ không thể nhập nhằng để che phủ dưới một cái màn mờ mờ sương khói như thế. Mất một ít đất mất một ít cao điểm điểm ở phía Bắc, xong rồi nó chiếm tất cả khoáng sản, rồi tấn công về hàng hóa kinh tế, rồi cuối cùng nó đào xới trong đất nước mình nào là chỗ nó thuê để nó trồng cây, chỗ thì nó thuê để nó làm Bô xít, nó đào hầm hố sâu hàng mấy chục mét hàng trăm mét dưới đất, nó đưa cái gì xuống đâu mình có biết, hàng đoàn ô tô của Trung quốc nó sang nó đưa cái gì xuống đâu mình không biết, rồi nó thuê những căn cứ ở trên đảo, nó đặt căn cứ trên Biển Đông sẵn sàng cắt đôi nước Việt Nam này ở miền Trung. Tất cả những chuyện ấy tới rồi thì các ông ấy cứ dấu dân, giờ ở mức độ người dân không thể để các ông ấy tự tung tự tác như vậy được mà dân phải đứng dậy để trực tiếp giải quyết công việc của mình.

TQT :  Thưa TS Hà Sĩ Phu, Chúng ta đang bàn luận vấn đề là biểu tình và không biểu tình chống Trung quốc xâm lược, TS suy nghĩ như thế nào về ông thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tiền hậu bất nhất lúc thì ông ấy hoan hô bà con biểu tình lúc lại cấm không được biểu tình?

HSP : Sự khác nhau này tất nhiên trực tiếp là do ông thủ tướng đặt ra hai lời nhưng nếu nói ông ấy muốn nói hai lời thì không đâu! Đời nào ông ấy lại muốn thế, chắc là do trong bộ chỉ huy tối cao cũng không phải nhất trí với nhau. Anh này thì muốn thế này, anh khác lại muốn thế khác. Cái sự bất nhất ấy nhân dân biết quá đi chứ. Trong lãnh đạo ít nhất là có hai cái nhóm. Bên này muốn mở ra một tý thì bên kia lại muốn khép lại cho nên ông phải nói khác đi thôi chứ ông ấy đâu thể toàn quyền chỉ huy được?! Hai phe thì lúc thì phe này mạnh lúc thì phe kia mạnh. Nhân dân thì chứng kiến những cái màn, cứ rối tinh rối mù như thế…

TQT : TS Hà Sĩ Phu vừa nêu lên ba điểm xung quanh vấn đề biểu tình hay không biểu tình mà chuyện thứ nhất chúng ta đã đề cập đến rồi, bây giờ chúng ta đề cập đến vấn đề thứ hai.

HSP : Trong câu chuyện thứ nhất chúng ta đã đặt vấn đề là vai trò của nhân dân quan trọng như thế nào trong chuyện giữ nước tại sao không thể để yên cho Đảng và Chính phủ lo được. Vừa rồi ta có nói chuyện Đảng và Chính phủ mỗi lúc một khác và chính trong Bộ chỉ huy tối cao đó cũng bất nhất với nhau thì làm sao nhân dân có thể giao khoán được.

Tôi nói thêm ở cái điểm thứ nhất, về nguyên tắc thì việc giữ nước căn bản ở dân chứ không thể khoán cho bộ phận lãnh đạo được. Bởi toàn dân thì mới đáng tin cậy chứ giao cho một nhóm người thì không có gì an toàn cả. Giao cho một nhóm chỉ huy khi một dao động dồn ép nào đó mà họ phải thay đổi ý kiến thì nhân dân đứng ngoài cuộc à?

Thứ hai là, thực tiễn ở nước mình rất là thậm tệ tức là cứ để các vị ấy quyết định chiêu nọ đến chiêu kia liên tục mấy năm nay rồi đến mức độ mà nó đặt giàn khoan khủng ngay trên thềm lục địa của mình, nó đi theo đất nước quá rõ rồi, nó là một cái pháo đài di động nó là một cái cọc đóng vào biên giới của mình,là một bàn đạp để làm những cái khác nữa. Thế thì cái nguy cơ mất nước là cận kề làm sao mà để khoán cho nhà nước được. Riêng nước mình thì vai trò của nhân dân trong việc chống xâm lược giữ nước quan trọng hơn ở những nước bình thường khác.

Thứ ba là ngay trong việc quan trọng nhất là cái giàn khoan thái độ của nhà nươc là rất lạ. Như người chỉ huy tối cao khi  họp Trung ương chả nói gì cái chuyện nước sôi lửa bỏng ấy cả. Nói toàn những  chuyện có tính chất của Đảng thôi, còn cái việc to lớn nhất thì chả thấy nói gì cả, thế đến lúc mà nhân dân bức xúc quá rồi đấy thì ông ấy lại định sang gặp ông Tập Cận Bình để nói chuyện riêng, thế trước đây hai đảng đã ký kết ngầm với nhau cái gì rồi thì nhân dân đâu có biết thế bây giờ trước cái việc rất to như thế này lại công khai xin gặp thì người ta lại không cho gặp thế có nhục không? Thế rõ ràng là thân phận của nước nhược tiểu không? Đối với ông Trọng đây là lần thứ hai, lần thứ nhất sau sang Cu ba  bà tổng thống Brazil đóng sập cửa không tiếp đã làm ông mất mặt rồi thế bây giờ lại sang xin gặp ông Tập Cận Bình lại không cho gặp – quá nhục. Ông Bộ trưởng Công an lại phải gọi điện để xin lỗi Trung quốc vì đã để xảy ra một số việc ..Sao lại phải xin lỗi, nó làm những cái việc tày đình đến mình, nó đặt giàn khoan vào tận thềm lục địa của mình, nó bắt và đánh đập bao nhiêu ngư dân rồi, bắt bao nhiều thuyền của mình nó chả xin lỗi một câu gì, tại sao bây giờ lại cần phải xin lỗi. Rõ ràng cái việc Đảng và NHÀ NƯỚC lo mà thất tín với dân mà thậm chí là những việc rất là hèn, một cái anh chứ hầu rất là hèn. Nguyên tắc là những vấn đề lớn của quốc kế dân sinh của đất nước thì dân phải được quyền tham vấn, người dân ở đất nước VN này dưới chính thể Cộng sản này thì cái việc nhân dân tham gia vào giữ nước còn được xem trọng hơn tất cả các nước khác. Đó là lý do tại sao việc giữ nước ở VN là rất quan trọng và không thể giao khoán hết cho nhà nước được.

Trước đây đâu có việc biểu tình chống Trung quốc, nay trong cái vụ dàn khoan này nhà nước cũng phải cho một số nơi một số tình nguyện viên là biểu tình quốc doanh, biểu tình nhưng mà nhà nước tài trợ từ đầu đến cuối, thậm chí biểu tình trong nhà kín …

Trước thực trạng như thế nhân dân phải đứng dậy cất lên tiếng nói của dân tộc, ta nên đào sâu để hiểu rõ là tại sao lại rất cần tiếng nói của nhân dân đặc biệt là những cuộc biểu tình của nhân dân mặc dù nhà nước hiện nay bắt đầu đã có biểu tình mà người ta gọi là biểu tình quốc doanh rồi.

 

 

- Quảng Cáo -

ĐÃ CÓ 1 GÓP Ý

  1. cảnh báo khẩn cấp, dàng cho 90 triệu người dân việt nam cả trong và ngoài nước,đại hoạ của nước nhà đã đến với dân tộc việt nam,theo tin tình báo trung quốc đã tiết lộ ra ngoài,trung quốc đang chuẩn bị cho một cuộc chiết tấn công việt nam trong chớp nhoáng,theo sự khẳng định của ông tập cẩn bình thì trung quốc sẽ dùng vũ lực chớp nhoáng trong vòng 48 tiếng quân đội trung quốc sẽ giải phóng toàn bộ nước việt nam kể từ hòn gai móng cái,đến mũi cà mau,đây là tin rất chính sác,vì thế tôi kêu gọi mọi người dân việt nam chuẩn bị tinh thần cao chạy sa bay, ngay từ bây giờ ai có tiền hãy rút sạch ra khỏi ngân hàng là điều thứ nhất,điều thứ 2 là tích chữ ngoại tệ và vàng bạc kim cương, nhà cửa đất đai bán tống bán tháo mua vàng và ngoại tệ mà di tản chiến tranh, việc này đã được cảnh báo trước ai không làm thì đây là một điều đáng tiếc,

Chúng Tôi Mong Có Góp Ý Kiến Thêm Từ Quý Vị

Please enter your comment!
Please enter your name here